cảm nhận về cái chết của cô bé bán diêm

Đề bài: Cảm nhận về truyện “Cô bé bán diêm” của An-đéc-xen. Bài làm Nhà văn An-đéc-xen là một nhà văn gắn liền với nhiều tuổi thơ của trẻ em trên toàn thế giới. Ông đã viết lên nhiều câu chuyện cổ tích với những cái kết có hậu làm nên nụ cười của rất trong truyền cô bé bán diêm chi tut nao lam em cam dong ? nào Tại sao? Từ đó em nhân ra trách nhiệm của người lớn như thế nào rồi trẻ em y Hoidap247.com - Hỏi đáp online nhanh chóng, chính xác và luôn miễn phí Truyện kể về một cô bé bán diêm có hoàn cảnh rất nghèo khó. Mẹ em mất sớm, bà cũng qua đời, em phải sống chui rúc ở một xó tối tăm, lúc nào cũng phải nghe những tiếng chửi rủa của bố. Trong đêm giao thừa, trời rét mướt, tuyết phủ trắng xóa, cô bé đầu trần ContentsĐề văn 8: Phát biểu cảm nghĩ của em về cái chết của cô bé bán diêm trong tác phẩm Cô bé bán diêm của An-đéc-xen. Theo đó, Baivan gửi đến các bạn 3 dàn bài + bài văn mẫu để các bạn có thể tham khảo. Từ đó, giúp các bạn có những bài … Đề bài: Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm. Ai đã từng đọc Cô bé bán diêm của nhà văn Đan Mạch An-đéc-xen hẳn sẽ không thể nào quên những ánh lửa diêm nhỏ nhoi bùng lên giữa đêm giao thừa giá rét gắn với một thế giới mộng tưởng thật đẹp của cô bé nghèo khổ Trong lòng mẹ (Trích Những ngày thơ ấu) Tức nước vỡ bờ (trích Tắt đèn) Lão Hạc. Cô bé bán diêm. Đánh nhau với cối xay gió (trích Đôn Ki-hô-tê) Chiếc lá cuối cùng. Hai cây phong (trích Người thầy đầu tiên) Thông tin về ngày trái đất năm 2000. Ôn dịch, thuốc lá. Cô bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện ấy đã chết, chết trong chính đêm giao thừa, trong cái đói, cái rét hành hạ. Một năm mới sang hứa hẹn những khởi đầu mới nhưng cô bé đã kết thúc cuộc hành trình của mình tại chính ngưỡng cửa của năm mới. Chẳng có cơ hội Cảm nghĩ về cái chết của cô bé bán Diêm mẫu 1. “Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà. Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường, người ta thấy một em gái có nighhendbestnens1982. Cô bé bán diêm là nhân vật chính trong câu chuyện khá nổi tiếng cùng tên mà chúng ta đã được học trong chương trình Ngữ văn 8. Để viết được một đoạn văn nêu cảm nghĩ về nhân vật này, các em có thể tham khảo những đoạn văn dưới đâyMột số đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về Cô bé bán diêmĐoạn văn 1 - Đoạn văn ngắn nêu cảm nhận về cái chết của cô bé bán diêmHình ảnh cô bé bán diêm tội nghiệp khiến lòng tôi thổn thức mãi. Người đời đối xử tàn nhẫn với em ấy biết bao nhiêu. Trong cái lạnh buốt đó, họ chẳng thèm để ý đến những lời chào hàng của em thậm chí đến lúc chết, cái thi thể lạnh cóng của em cũng chỉ nhận được những ánh nhìn lạnh nhạt. Trong cái xã hội thiếu tình thương ấy, nhà văn An-đéc-xen đã bảy tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với cô bé đầy bất hạnh. Chính tình yêu ấy đã khiến nhà văn miêu tả cái chết của em với đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, đồng thời tưởng tượng ra cảnh huy hoàng của hai bà cháu lúc về trời. Qua cả câu chuyện nói chung và đoạn kết của truyện nói riêng là một cảnh tượng thương tâm thực sự. Nó gợi lên ở chúng ta bao nỗi xót xa cho những kiếp người nghèo văn 2 - Đoạn văn ngắn tố cáo xã hội đương thời tàn nhẫn trong Cô bé bán diêmNhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tên của An-đéc-xen là một cô bé thật đáng thương. Cô bé nhà nghèo, mồ côi mẹ từ khi bà em mất, em phải sống cùng với người cha hay đánh đập, mắng nhiếc, chửi rủa. Em sống ở trên gác xép mái nhà lạnh lẽo và tối tăm. Em phải đi bán diêm để kiếm sống qua ngày. Trong một đêm giao thừa, một cô bé đầu trần, chân đất, bụng đói dò dẫm trong bóng tối. Suốt cả ngày hôm đó em không bán được bao diêm nào. Ngay cả có người nhìn thấy em rao hàng cũng không ai mua một cái và không ném cho em một đồng nào. Em ngồi nép trong một xó tường trong giá rét, nếu em không bán được bao diêm nào thì em sẽ bị cha mắng. Vì vậy em chẳng dám về nhà. Giữa trời giá rét đó em chỉ có một ước mơ duy nhất là có cuộc sống trước đây khi bà và mẹ em còn sống. Ước mơ chính đáng đó cũng là ước mơ chung của bao đứa trẻ bất hạnh khác. Nhưng thương thay, em đã đạt được hạnh phúc đó, khi em cùng bà lên thiên đường. Em hạnh phúc trước khi chết. Đôi má ửng hồng cùng nụ cười trên môi như chứng minh rằng em ra đi thật hạnh phúc. Cái chết của em đã tố cáo xã hội bất công vô cảm. Qua đó tác giả muốn khẳng định và tố cáo xã hội đương thời tàn nhẫn thiếu tình thương đối với những trẻ em văn 3 - Số phận bi thảm của cô bé bán diêmChắc chúng ta không thể hiểu rõ được cảm nhận đau thương của cô bé bán diêm trong câu chuyện cùng tên. Còn có gì đau đớn hơn khi là một cô bé bị bỏ rơi, cô đơn, lẻ loi giữa trời mùa đông giá rét. Khi đọc xong câu chuyện Cô bé bán diêm, lòng ta như thắt lại một cảm xúc đau thương, xót xa cho số phận bất hạnh của cô bé. Vốn dĩ cô bé cũng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc như bao đứa trẻ khác, có cả cha lẫn mẹ và cả người bà yêu dấu nữa, nhưng cuộc sống eo le cứ đưa đẩy, bất hạnh. Em mồ côi mẹ, chẳng lâu sau thì người bà kính yêu cũng mất, bố em trở nên khó tính, còn hay đánh mắng em. Và rồi, trong đêm giao thừa, giữa mùa đông giá rét, em đã chết co ro nằm cạnh những bức tường lạnh lẽo. Có ai biết rằng cô bé đã ước ao, khát khao nhưng gì? Nhưng tất cả chỉ là mộng tưởng tốt đẹp do chính tâm hồn nhỏ bé tạo ra. Bởi vậy mà giấc mộng ấy như một cách giải thoát, cho em gặp bà và được sống với bà mãi mãi, không còn đói, còn rẻt, còn cô đơn nữa... Nhưng em đã ra đi, một đứa bé có quyền hạnh phúc, quyền no ấm và tối thiều nhất là quyền được sống, nhưng tất cả em đều không có, niềm vui đầu năm ấy phải chăng là sự hạnh phúc mà đó còn là nỗi bất hạnh của cô bé. Nếu như có một bàn tay nào cứu giúp lúc đó liệu cô bé có chết? Nếu như có sự trở che của đồng loại liệu cô bé có chết? Và nếu như em được sống, được hạnh bên gia đình liệu có như vậy? Qua nhân vật đầy bất hạnh ấy đã thức tỉnh biết bao tấm lòng nhân hậu, vị tha của con người trên thế giới này và sẽ còn rất những số phận như cô bé bán diêm rất cần, rất cần được yêu thương đùm bọc để chẳng còn những thảm cảnh xảy ra nào khác văn 4 - Đoạn văn đầy xúc động về Cô bé bán diêmCô bé bán diêm có một hoàn cảnh thật bất hạnh. Mẹ mất sớm, em sống với người cha hay chửi bới, mắng nhiếc và đe dọa đánh đập. Trong đêm giao thừa, khi nhà nhà đều quây quần bên lò sưởi ấm cúng, cây thông Nô-en được trang hoàng rực rỡ những ngôi sao và bàn cỗ đầy đặn thức ăn, cùng nhau đón chào một năm mới với bao điều tốt đẹp. Cô bé tội nghiệp ấy vẫn lang thang ngoài đường trong giá buốt, không ai để ý đến em, mua cho em những que diêm nhỏ bé. Em nép vào góc tường tăm tối và quẹt những que diêm như muốn xua đi không khí lạnh buốt. Khi ánh sáng nhỏ nhoi sáng lên, em như sống trong những mộng tưởng tươi sáng về lò sưởi ấm áp, bàn cỗ đầy đủ thức ăn, rồi em mơ về bà và cùng bà bay lên cao mãi. Cuối cùng, em đã chết trong đêm giao thừa lạnh lẽo ấy, sự ra đi của em như sự giải thoát khỏi những tăm tối của cuộc đời. Em được đến bên người thân ở một thế giới khác. Nhà văn đã nâng đỡ linh hồn của cô bé đáng thương, dường như không phải em chết mà em đang đi vào cõi bất tử, nơi có tình thương bao la của bà em mà em từng khao khát với nụ cười mãn nguyện. Câu chuyện với kết thúc buồn đã để lại bao xúc động trong lòng người văn 5Truyện "Cô bé bán diêm” là một tác phẩm tiêu biểu của An-dec-xen. Dưới ngòi bút tài hoa của ông, câu chuyện về cái chết của cô bé bán diêm khiến người ta phải tự ngẫm về cuộc sống này. Cô bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của cô bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế cô bé chết trong tình cảnh vô cùng tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm đó, ở ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, tác giả còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con văn 6Nhà văn An-đéc-xen khiến thế giới biết đến với vô vàn tác phẩm để đời và “Cô bé bán diêm” chính là một trong số đó. Tác phẩm này không có một cái kết đẹp như bao truyện khác của ông thế nhưng nó để lại trong lòng bạn đọc những bài học về cách sống thông qua hình ảnh của cô bé bán diêm trong đêm giao thừa lạnh giá. Em mồ côi mẹ từ khi bà mới mất, phải sống cùng người cha trên cái gác xép nhỏ tối tăm, lạnh lẽo hay đánh đập, hành hạ em. Đêm giao thừa cuối năm, khi người người nhà nhà đều nhanh chóng trở về nhà để quây quần bên gia đình thì cô bé tội nghiệp ấy phải đi bán những que diêm nhỏ trong tình trạng đầu trần, chân đất giữa cái rét giá buốt ấy. Suốt cả một ngày, cô bé không bán được bao diêm nào, em lo sợ không dám trở về vì sợ người cha lại đánh đập, chửi mắng. Em cố nép cơ thể vào góc tường ven đường, lo ngại rồi từ từ thắp những que diêm của mình lên để sưởi ấm, cũng từ đó, những ước ao bé nhỏ hiện lên trong em thật tươi đẹp. Lần lượt đốt những que diêm là lần lượt những ước mơ chân thực biết bao, đó là các lò sưởi ấm áp, đó là một mâm cỗ đầy thịnh soạn, hay một ước ao mãnh liệt nhất chính là hình ảnh người bà hiện ra, đang đưa tay ôm lấy em, ôm lấy thân thể nhỏ bé đang co ro giữa trời đông lạnh giá này và cùng bà bay lên trời cao mãi mãi, rời xa cái thực tại rét buốt, cực khổ nơi đây. Những ước mộng của cô bé thật giản đơn mà chân thực biết bao, đó là những thứ em cần nhất lúc này, là hơi ấm xóa đi cái giá rét của thân thể, hơi ấm của niềm vui gia đình, hơi ấm của tình yêu thương vô bờ bến. Không một ai để ý đến em, người ta đi qua đi lại nhưng chẳng ai hỏi han em được một câu, để rồi đến khi cô bé đã rời xa cõi đời này vĩnh viễn, cái nhìn lạnh lùng của kẻ đi người lại vẫn cứ hiện hữu trước thân xác của em. Thế nhưng, nó cũng là một sự giải thoát khỏi cho em, rời khỏi tất cả những tăm tối của cuộc đời này, em đến một thế giới có bà, có mẹ, có tình yêu thương, nơi em không phải chịu những đau đớn, cực khổ nữa. Cái chết của cô bé cũng chính là một hồi chuông cảnh tỉnh mà nhà văn về thực trạng xã hội lúc bấy giờ, một xã hội lạnh lùng, vô cảm , không quan tâm đến người xung quanh, để rồi đưa ra bài học về tình yêu thương, sự sẻ chia trong cuộc sống này. Dưới ngòi bút đầy tài hoa của An-đéc-xen, câu chuyện “Cô bé bán diêm” không mang một sắc thái quá bi thương mà vẫn có những màu sắc trầm bổng về những giấc mơ thần tiên, về tình yêu thương ấm áp và sự ra đi của cô bé bán diêm ở cuối truyện cũng diễn ra một cách hết sức nhẹ nhàng, khiến cho người đọc không cảm thấy quá nặng nề mà qua đó trăn trở, nhức nhối trong lòng một bức thông điệp về cách sống của nhà đây là tuyển chọn một số đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về Cô bé bán diêm hay nhất do Đọc tài liệu thực hiện. Mong rằng nội dung này sẽ hữu ích tới các em trong nội dung đề tài này! Nêu cảm nghĩ về nhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Andersen để đồng cảm với tình cảnh đáng thương của cô bé bán diêm nghèo khổ, qua đó hiểu được nỗi niềm của tác giả dành cho những con người bất thể bạn quan tâm Soạn bài Cô bé bán diêm ngắn gọn và hay nhấtĐề bài Viết bài văn nêu lên cảm nghĩ về nhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tên của nhà văn AndersenDàn ý cảm nghĩ về nhận vật cô bé bán diêm chi tiếtA. Mở bài Giới thiệu truyện Cô bé bán diêm và cảm nghĩ chung của em về cảnh ngộ và cái chết của cô cảm, xót xa trước cảnh ngộ nghèo khổ, trước cái chết của cô nghĩ về tình cảm giữa những lớp người, giữa những cá nhân với các số phận khác nhau trong xã hội cần có sự thương cảm, có hành vi giúp đỡ, quan tâm đến nhau.B. Thân bàiThương cảm, ái ngại trước cảnh ngộ nghèo khổ, cơ cực của cô bé và sự phẫn nộ trước thái độ thờ ơ của mọi người trong thuật ngắn gọn cái chết của em chú ý các chi tiết quan trọng em chết nhưng đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, em chết giữa những bao diêm, ở xó tường, bên ngoài là tuyết phủ mặt đất…Nêu và phân tích tình cảm của em trước cái chết đó xót xa, nghẹn ngào vì em bé đã chết. Xúc động, thương em bé có những ước mơ bình thường mà không đạt cái chết của em bé bán diêm nghĩ đến cuộc sống của biết bao em bé nghèo khổ, bao gia đình không đủ miếng ăn, không có quần áo mặc. Từ đó nghĩ đến trách nhiệm của mọi người đối với những người nghèo khổ Kết bàiKhẳng định một lần nữa tình cảm nhân vật mà truyện gợi lên trong lòng người rõ trách nhiệm và tình thương của mọi người đối với số phận và cuộc đời những em bé bán diêm, bán báo, nhặt vỏ chai… thời nay Các em vừa tham khảo qua dàn ý cảm nhận về nhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Andersen. Với dàn ý này, các em hoàn toàn có thể tự mình triển khai thêm những ý văn để có cho mình một bài văn hoàn chỉnh nhất. Để nắm rõ hơn về tác phẩm, các em có thể tham khảo tại đây nhé, còn nếu cần bổ sung thêm nội dung cho bài viết của mình, hãy tham khảo qua một số bài văn mẫu nêu cảm nhận về cô bé bán diêm mà Đọc tài liệu biên soạn dưới đây nhé. -Những bài văn mẫu cảm nhận về nhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tênBài văn mẫu 1Truyện ngắn Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen đã để lại những dư âm, ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc. Không chỉ vậy đó còn là niềm cảm thương vô hạn cho số phận bất hạnh, đầy bi thương của nhà văn với cô bé bán cảnh của cô bé vô cùng thương cảm, ngay từ những lời đầu tiên giới thiệu về hoàn cảnh của cô bé đã khiến người đọc phải rơi nước mắt bà và mẹ những người yêu thương em nhất đều đã qua đời, em sống chui rúc với bố trong một căn gác tối tăm, chật chội. Người bố có lẽ vì cuộc sống nghèo túng, khó khăn nên đâm ra khó tính, đối xử tệ bạc với em hay mắng nhiếc, chửi rủa em. Trong đêm đông giá rét em phải mang những phong diêm đi bán để kiếm sống nuôi bản thân. Mặc dù có nhà song em không dám về vì nếu về mà không mang được đồng xu nào tất sẽ bị cha em mắng chửi. Người cha vô lương tâm, lời lẽ hành động thiếu tình thương đã khiến cô bé bất hạnh phải ở bên ngoài trong đêm đông giá lạnh, trong gió và mưa tuyết mỗi lúc một thương biết bao trong ngày cuối cùng của năm ai ai cũng được quay quần bên gia đình còn cô bé thì đầu trần, chân đất lang thang ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa. Xung quanh em đường phố, nhà cửa đã lên đèn, không gian thật ấm cúng, hạnh phúc, mùi ngỗng sực nức khắp nơi, còn em đã đi cả ngày mà không bán được bao diêm nào. Những hình ảnh tương phản không chỉ làm nổi bật thiếu thốn, khó khăn về vật chất của em mà còn nói đến những mất mát, thiếu thốn về mặt tinh cái giá rét của mùa đông, cô bé liều mình quẹt từng que diêm để sưởi ấm cơ thể. Hình ảnh ngọn lửa diêm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Trước hết ngọn lửa diêm xua tan cái lạnh lẽo, tăm tối để em bé có thể quên đi những bất hạnh, cay đắng của cuộc đời. Ngọn lửa diêm đã thắp sáng những mơ ước đẹp đẽ, những khao khát mãnh liệt, đem đến thế giới mộng tưởng với niềm vui, hạnh phúc. Đó còn là ngọn lửa của mơ ước về cuộc sống gia đình hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, ông bà. Hình ảnh ngọn lửa diêm như con thuyền đầy tinh thần nhân văn của tác giả, thể hiện sự cảm thông, trân trọng những ước mơ giản dị, diệu kì của trẻ lần quẹt diêm, cô bé tội nghiệp lại được sống trong giây phút hạnh phúc, chìm đắm trong thế giới cổ tích, thoát khỏi thực tại tăm tối. Lần quẹt diêm thứ nhất, em thấy lò sưởi, vì trong đêm đông giá lạnh em cần được sưởi ấm. Khi que diêm vụt tắt, lò sưởi biến mất, nỗi sợ hãi mơ hồ lại xâm chiếm em “đêm nay về nhà thế nào cũng bị cha mắng”. Em lại lấy can đảm quẹt diêm lần thứ 2, lần này em thấy một bàn ăn thịnh soạn,… sự tưởng tượng của em thật ngộ nghĩnh, cho thấy mơ ước lớn nhất lúc này của em là được ăn no. Trong đêm giao thừa gia đình nào cũng quây quần bên mâm cơm, còn em lại đói lả đi trong cái giá lạnh. Chi tiết gây xúc động sâu sắc đến người đọc, nó gợi lên những ám ảnh day dứt khôn nguôi. Lần thứ ba, trong không khí đêm giáng sinh, em thấy hình ảnh của cây thông. Đó chính là biểu tượng của mái ấm gia đình hạnh phúc, là những ước mơ trong sáng của tuổi thơ. Lần thứ 4, giữa cái đói rét và cô độc, em khao khát có tình yêu thương và chỉ có bà là người yêu thương em nhất. Trong giây phút đó bà hiện lên thật ấm áp, đẹp đẽ. Cô bé khẩn thiết van xin bà cho đi cùng, bởi cô bé hiểu khi ngọn lửa diêm tắt đi bà cũng biến mất. Ước nguyện của cô bé thật đáng thương, cô bé muốn được che chở, được yêu thương biết nhường nào. Lần cuối cùng em quẹt hết số diêm còn lại để nhìn thấy bà và thật kì lạ ước nguyện cuối cùng của em đã trở thành hiện không còn phải đối mặt với đòn roi, những lời mắng nhiếc, sự đói rét, nỗi buồn nữa, em đã được đến một thế giới khác, thế giới có bà ở bên. Qua những lần mộng tưởng của cô bé ta thấy cô bé là người có tâm hồn trong sáng, ngây thơ. Trong đói rét em không hề oán trách một ai vì đã thờ ơ trước cảnh ngộ của mình. Tâm hồn em thật trong sáng và nhân hậu biết chừng nào. Đó là một cô bé giàu mơ ước, vượt lên hoàn cảnh thực tại đói rét, cô đơn. Những mơ ước ấy giản dị mà cũng thật lãng mạn, diệu bé đã chết mà đôi mắt vẫn hồng, đôi môi vẫn đang mỉm cười, Cái chết thể hiện sự thanh thản, toại nguyện vì em đã được về với người bà kính yêu, thoát khỏi mọi khổ đau, bất hạnh. Cái chết còn thể hiện tấm lòng nhân đạo của nhà văn với trẻ thơ, đó là sự cảm thông, yêu thương, trân trọng những mơ ước bé nhỏ của chỉ đặc sắc về nội dung, nghệ thuật của bài cũng góp phần không nhỏ vào sự thành công của tác phẩm. Truyện có kết cấu hợp lí, diễn biến phù hợp với hoàn cảnh đáng thương của em bé bán diêm. Vận dụng nghệ thuật đối lập tương phản tài tình càng làm nổi bật hơn số phận bất hạnh của cô trang sách lại, người đọc vẫn thổn thức về cái chết của cô bé bán diêm tội nghiệp, đáng thương. Không chỉ vậy, qua tác phẩm ta càng thêm trân trọng tấm lòng của tác giả dành cho trẻ thơ với thông điệp về lòng yêu thương con người đầy ý nghĩa hãy yêu thương con trẻ, hãy dành cho chúng một cuộc sống bình yên trong một gia đình hạnh khảo thêm Bài văn mẫu thuyết minh về truyện ngắn cô bé bán diêm của AndersenBài văn mẫu 2 cảm nhận về nhân vật cô bé bán diêmAn-đéc-xen được mệnh danh là ông già kể chuyện cổ tích, nhà văn lớn của Đan Mạch. Truyện ông viết không chỉ dành cho thiếu nhi mà ở mỗi câu chuyện viết cho thiếu nhi là những bài học nhân đạo cho người lớn. Ông có rất nhiều tác phẩm nổi tiếng, một trong số đó phải kể đến truyện ngắn “Cô bé bán diêm”. Hiện lên nổi bật trong tác phẩm là hình ảnh cô bé bán diêm đáng hết cô bé bán diêm được khắc tả với một gia cảnh nghèo khó, khổ cực. Mồ côi mẹ từ sớm, em sống với cha và bà. Nhưng rồi người bà yêu thương em nhất cũng để em ở lại mà bay về thiên đường. Em sống với người cha nghiện ngập, hàng ngày bắt em làm việc kiếm tiền cho mình. Một cô bé còn quá nhỏ để làm lụng vất vả như vậy. Một cô bé thiếu thốn tình yêu thương của gia bé bán diêm nhỏ bé mà phải chịu đựng bao đau khổ, khó khăn ngay cả trong ngày Lễ Giáng sinh – ngày gia đình đoàn tụ ấm áp. Trong bão tuyết lạnh lẽo trắng xoá, mọi người mặc những bộ quần áo ấm áp, rực rỡ thì em lại đi đôi chân trần trên mặt đất trắng xoá đầy tuyết. Đôi chân vì lạnh mà đỏ ửng. Trên người em là bộ quần áo rách, đầu trần không đội mũ để tuyết phủ kín đầu. Nhìn bề ngoài ấy thật đáng thương đến tội luôn miệng mời mọi người xung quanh mua diêm, nhưng không ai quan tâm đến cô bé đáng thương. Đến đây ta thấy sự trách móc ẩn sâu trong câu văn của An-đec-xen về những con người sống quá vội, thiếu đi tình yêu thương nhân loại, bỏ qua những sinh linh nhỏ bé. Em lạnh, đói và rét nhưng không dám về nhà vì lo sợ cha sẽ đánh đập vì không bán được hộp diêm nhìn phố lên đèn, nhìn những ngôi nhà trang hoàng ấm cúng khiến người đọc thật xót xa. Tác giả phác hoạ những đường nét đối lập để nhấn mạnh sự đáng thương, thiếu thốn của cô bé bán diêm. Khi “mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay”, cô bé đã hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp khi bà nội hiền hậu còn sống. Kí ức hiện lên ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến em mỉm cười trong cái lạnh. Nhưng quá khứ càng đẹp thì hiện tạo càng đáng thương, càng chua mong ước của cô bé bán diêm được cảm nhận sâu sắc nhất trong những lần quẹt diêm. Lần quẹt diêm thứ nhất “lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt”. Ánh sáng ấy đã lấn át đi cảm giác của bóng tối mênh mông, để hiện lên hình ảnh “một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng”. Niềm vui thích của em đến trong ảo giác “lửa cháy nom đến vui mắt và toả ra hơi nóng dịu dàng”. Giấc mơ giản dị, đơn giản là được ngồi trước lò sưởi ấm em không thể có. Hiện thực trước mắt em là tuyết trắng dày đặc, tiết trời mùa đông lạnh cắt da cắt thịt. Ánh sáng tắt đi, bóng tối lại bao quanhEm quẹt que diêm thứ hai ánh sáng rực lên của ngọn lửa diêm đã biến bức tường xám xịt thành “tấm rèm bằng vải màu”. Cái hạnh phúc trong những ngôi nhà ấm áp đã đến với em, khi em nhìn thấy “Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay”. Không chỉ phải chịu lạnh, em còn phải chịu đói. Bởi vậy ước muốn ấy thiết thực bao nhiêu thì càng khía sâu nỗi đáng thương đói rét của em bấy nhiêu. Nhưng chưa được bao lâu hiện thực lại bủa vây em. Em lại phải đối mặt với “phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu”. Không những thế, em còn chứng kiến sự thờ ơ ghẻ lạnh của những người qua đường, hình ảnh tương phản được nhà văn khắc họa làm ta nhói đau trước em bé bất em quẹt tiếp một que diêm. Que diêm cháy sáng, vùng ánh sáng lại hiện lên. Ánh sáng từ que diêm đã toả ra vầng hào quang lộng lẫy, cho em “một cây thông Nô-en”, như đem đến cho em một thiên đường của tuổi thơ “Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”. Que diêm lại vụt tắt mang đi niềm vui vừa mới mở ra. Em vội quẹt thêm que diêm vào tường, một ánh sáng xanh toả ra xung quanh và em bé nhìn thấy rõ ràng bà em đang mỉm cười với em “– Bà ơi! Em bé reo lên, cho cháu đi với! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Nô-en ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia khi bà chưa về với Thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao! Dạo ấy bà đã từng nhủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn, cháu sẽ được gặp lại bà, bà ơi! Cháu van bà, bà xin Thượng đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.”Em quẹt hết số diêm còn lại. Em muốn níu bà em lại! Diêm nối nhau chiếu sáng như giữa ban ngày. Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đẹp lão như thế này. Bà cụ cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa họ nữa. Họ đã về chầu Thượng chết của em vừa đáng thương lại vừa kì ảo. Bởi nó nhẹ nhàng hệt như một giấc ngủ, giấc mơ. Ước mơ của em thật đẹp. Nhưng càng đẹp thì càng đau xót. Em bé bán diêm sống cuộc đời bé nhỏ nghèo khổ thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ và thiếu cả tình thương của cộng nhân vật cô bé bán diêm, An-đec-xen nói lên tiếng nói yêu thương với những đứa trẻ đáng thương, tội nghiệp. Đồng thời cũng là lời phê phán những con người thờ ơ, thiếu tình yêu thương với những con người khó văn cảm nhận về cô bé bán diêm mẫu 3Ai đã từng đọc Cô bé bán diêm của nhà văn Đan Mạch An-đéc-xen hẳn sẽ không thể nào quên những ánh lửa diêm nhỏ nhoi bùng lên giữa đêm giao thừa giá rét gắn với một thế giới mộng tưởng thật đẹp của cô bé nghèo khổ. Kết cục câu chuyện thật buồn nhưng sức ám ảnh của những giấc mơ tuyệt đẹp vẫn ắp đầy tâm trí người đọc, người nghe qua những lời kể và sự miêu tả rất cuốn hút của bóng tối và cái rét cắt thịt da của xứ sở Đan Mạch, ta như nhìn thấy rõ một cô bé đôi môi tím tái, bụng đói cồn cào đang lần từng bước chân trần trên hè phố. Một cô bé mồ côi khốn khổ, không dám về nhà vì chưa bán được bao diêm nào thì sẽ bị cha đánh. Nhà văn đã tạo ra cảm giác thật sống động khi ông nhập vào những khoảnh khắc tâm trạng của cô tượng đậm nét đầu tiên khơi lên mối cảm thương chính là hình ảnh cô bé như lọt thỏm giữa cái mênh mông của bóng đêm vào thời khắc sắp giao thừa. Khi “mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay”, cô bé đã hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp khi bà nội hiền hậu còn sống. Ngôi nhà xinh xắn với những dây thường xuân trong những ngày đầm ấm tương phản với thực tại cuộc sống của hai cha con trong một xó tối tăm, sự nghèo khổ kéo theo những lời mắng nhiếc chửi rủa của người cha khi gia sản đã tiêu tán. Để nguôi cảm giác lạnh, em đã “ngồi nép trong một góc tường”, “thu đôi chân vào người” nhưng có lẽ chính nỗi sợ hãi còn mạnh hơn giá rét đã khiến em “càng thấy rét buốt hơn”. Em không thể về vì biết “nhất định cha em sẽ đánh em”. “Ở nhà cũng rét thế thôi”, điều đáng sợ nhất đối với cô bé không phải là thiếu hơi ấm mà là thiếu tình thương. Thật đáng thương khi thân hình bé nhỏ của em phải chống chọi vô vọng với cảm giác giá buốt bên ngoài và cái lạnh từ trong trái tim khiến “đôi bàn tay em đã cứng đờ ra”.Lúc ấy, em chỉ ao ước một điều thật nhỏ nhoi “Chà! Giá quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ?” nhưng dường như em cũng không đủ can đảm vì làm như vậy em sẽ làm hỏng một bao diêm không bán được. Nhưng rồi cô bé ấy cũng “đánh liều quẹt một que”, để bắt đầu cho một hành trình mộng tưởng vượt lên thực tại khắc nghiệt. Giấc mơ của em bắt đầu từ lúc nhìn vào ngọn lửa “lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt”. Ánh sáng ấy đã lấn át đi cảm giác của bóng tối mênh mông, để hiện lên hình ảnh “một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng”. Niềm vui thích của em đến trong ảo giác “lửa cháy nom đến vui mắt và toả ra hơi nóng dịu dàng”. Đó là ước mơ thật đơn giản trong khi thực tế lại phũ phàng “tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút… trong đêm đông rét buốt”. Ước ao được ngồi hàng giờ “trước một lò sưởi” cũng biến tan khi “lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất”. Khoảnh khắc em “bần thần cả người” khi hình dung ra những lời mắng chửi của cha khiến ta phải nao lòng. Bóng tối lại phủ lên màu u ám trong tâm hồn lẽ vì vậy, nhà văn đã để em tiếp tục thắp lên que diêm thứ hai, thắp lên niềm vui nhỏ nhoi dù chỉ là trong mộng tưởng. Không chỉ phải chống chọi với cái rét, cô bé còn phải cầm cự với cơn đói khi cả ngày chưa có miếng nào vào bụng. Bởi thế, ánh sáng rực lên của ngọn lửa diêm đã biến bức tường xám xịt thành “tấm rèm bằng vải màu”. Cái hạnh phúc trong những ngôi nhà ấm áp đã đến với em, khi em nhìn thấy “Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay”. Giá như tất cả những hình ảnh tưởng tượng biến thành hiện thực thì em sẽ vui sướng biết bao, khi “ngỗng nhảy ra khỏi đĩa” sẽ mang đến cho em bữa ăn thịnh soạn để vượt lên phút đói lả người. Nhưng một lần nữa, ảo ảnh lại vụt biến, em lại phải đối mặt với “phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu”. Không những thế, em còn chứng kiến sự thờ ơ ghẻ lạnh của những người qua đường, hình ảnh tương phản được nhà văn khắc họa làm ta nhói đau trước em bé bất một lần nữa, que diêm tiếp theo lại sáng bừng lên, để em được sống trong những giấc mơ đẹp nhất của một em bé. Trong một cuộc sống phải từng phút từng giây vật lộn mưu sinh, em đã phải từ giã những niềm vui được đùa chơi của con trẻ. Ánh sáng từ que diêm đã toả ra vầng hào quang lộng lẫy, cho em “một cây thông Nô-en”, như đem đến cho em một thiên đường của tuổi thơ “Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”. Điều trớ trêu nghiệt ngã là tất cả những hình ảnh tươi đẹp ấy em chỉ kịp nhìn nhưng không thể chạm tay vào, bởi lẽ tất cả chỉ là ảo ảnh, như những ngôi sao trên trời mà em không thể với tới. Trái tim ta như nghẹn lại cùng lời kể của nhà văn, bởi lẽ em bé đang dần kiệt sức và sắp phải gục ngã trước cái lạnh chết người của xứ sở bà chúa em vừa tham khảo một số bài văn mẫu hay cảm nhận về nhân vật cô bé bán diêm trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Andersen mà Đọc tài liệu đã sưu tầm và chia sẻ. Hy vọng với những tài liệu này phần nào giúp được các em trong quá trình tìm hiểu tác phẩm cũng như làm các đề văn tương tự. Chúc các em học tốt ! Viết đoạn văn cảm nhận về những mộng tưởng và cái chết của cô bé bán diêm Câu chuyện mở ra với một không khí ấm áp, thiêng liêng của đêm giao thừa, âm thầm gợi nhắc con người ta về sự sum vầy, đoàn tụ. Vậy nhưng, hình ảnh cô bé bán diêm hiện lên lại lẻ loi, chơ chọi, đối nghịch hoàn toàn. Em đứng giữa phố đông người, co ro trong cái lạnh chào bán từng bao diêm. Cái lạnh lùng của lòng người, băng giá của thời tiết ngày càng cứa vào lòng em những đói, những rét chua chát bất lực; chả ai quan tâm đến em, ngoại trừ có một cái nhìn xót xa thương cảm của tác giả. Andersen đã dõi theo từng bước chân nhỏ bé của em, cho em những niềm vui thơ trẻ, những mộng tưởng xinh đẹp, ru em vào giấc ngủ an lành. Ở phần này, những hình ảnh đối lập tương phản càng lúc càng gay gắt, ảo ảnh và hiện thực sóng đôi đan cài, càng tô đậm những ảo mộng trập trùng, uốn lượn, dâng cao theo ánh nến, theo ước mơ của em. Như một quy luật tất yếu, con người khi bị cái lạnh xâm chiếm cơ thể, con tim hay lý trí đều sẽ tìm về với nguồn sáng, hơi ấm. Vậy là que diêm thứ nhất được quẹt lên, đẹp đến diệu kỳ. Tác giả đã miêu tả rất tỉ mỉ, kỹ lưỡng ánh lửa diêm, hình dáng, màu sắc đều rất sinh động, lung linh như những hình nhân nhí nhảnh biết nhảy múa. Lăng kính của nhà văn như thu nhỏ lại trong thế giới của trẻ thơ, nhìn mọi vật đều thấy trong trẻo, thích thú, đáng yêu, hiền lành. Ánh lửa diêm có lẽ là thứ ánh sáng đầu tiên xuất hiện trước mặt cô bé, kể từ ngày bà nội em mất, gia đình tiêu tán, còn em thì bắt đầu chuỗi ngày gian khổ tối tăm. Trong ánh lửa lập lòe rồi bùng cháy lên cao, cô bé thấy hiện lên một chiếc lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng, lửa cháy tí tách, rồi phừng phừng. Sự tưởng tượng đó cũng là dấu hiệu kéo em bé bán diêm từ từ rời khỏi thế giới thực tại, bước sang thế giới hư ảo của mình. Que diêm bé như vậy, có lẽ chỉ đủ làm nóng ngón tay cái, nhưng hơi ấm ấy lại như dòng nhựa mới âm thầm lan chậm khắp cơ thể em, khoan khoái, dễ chịu, dịu dàng. Hư ảnh lò sưởi vậy mà rất chân thực, như để an ủi cái lạnh của cô bé, an ủi trong tiềm thức, thay em nói lên ước muốn được ủ ấm, ấp ôm, che chở khỏi cái lạnh. Mộng tưởng thứ nhất này chỉ thoáng qua trong chốc lát, nhưng cũng đủ níu kéo, lôi cuốn, bứt em ra khỏi sợ hãi, dè dặt. Ánh lửa diêm thứ hai tiếp tục vẽ lên trước mắt em một ngôi nhà ấm áp có rèm nhung sắc màu, có tiệc giao thừa thịnh soạn. Ảo ảnh con ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và tiến lại về phía em với dao nĩa cắm sẵn trên lưng đã diễn tả kín đáo cơn đói đang cồn cào cấu xé trong bụng em, khiến em đầu váng mắt hoa, yếu ớt mệt lả. Cô bé không chỉ đói ăn về vật chất, mà còn thèm khát được chăm sóc, chiều chuộng, hay hồn nhiên hơn nữa, là muốn được vui chơi, quây quần. Que diêm thứ 3 tiếp tục thắp lên trong em cây thông Noel lấp lánh cùng những cây nến, bức tranh rực rỡ sáng màu. Có lẽ Noel trước đó của em còn tẻ nhạt nhọc nhằn, bần hàn thiếu thốn. Có lẽ giáng sinh đã qua lâu nhưng gđ em vẫn không được quây quần quanh cây thông, ca hát nhảy múa và trao đổi quà. Những mong ước vật chất tuy bình dị, chính đáng, nhỏ nhoi, nhưng lại chẳng bao giờ thực hiện được. Que diêm thứ bốn được thắp lên, đưa em vào thế giới ảo ảnh khác, có bà nội mỉm cười hiền hậu. Người bà biểu tượng cho một thế giới mà em khao khát, thế giới có as, hơi ấm, tình thương. Lần cuối cùng này, khi que diêm vụt tắt, em vội gọi với theo bà, cuống quýt quẹt hết số diêm còn lại, để níu giữ ảo ảnh. Ngọn lửa ước mơ đã mang em theo cùng bà, người duy nhất em dấu yêu, người duy nhất mang lại hạnh phúc cho em trên cõi đời. Cái chết ấy là sự giải thoát, "khi trần gian là chốn khổ ải vô bờ thì hạnh phúc con người chỉ có được là ở thế giới bên kia". Thực tế, em bé đã chết từ khi có một ngôi sao đổi ngôi, báo hiệu cho một linh hồn dần xa lìa thể xác. Hư ảnh càng được giữ lại, càng rõ nét bao nhiêu thì linh hồn của em, sự sống của em càng leo lét bấy nhiêu. Tác giả đã từng bước từng bước ru em vào giấc ngủ ngàn thu như vậy đấy. Cô bé bán diêm đại diện cho nhân vật bất hạnh, bế tắc trong xã hội Đan Mạch thế kỷ XIX, hay ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời điểm nào. Nhà văn Andersen với 1 trái tim thiết tha nhân hậu, đã thấu hiểu, đáp ứng, giải thoát cho em bằng những mộng tưởng lấp lánh. Ông đã nắm lấy đôi tay nhỏ bé của em, dùng tâm của mình để cảm nhận những vết xước trong tâm hồn em, trò chuyện và tiễn em đi hết con đường bắc nhịp sang thế giới bên kia. Andersen khác với những nhà văn khác, không dùng đao to búa lớn, ngôn từ bén nhọn để xoáy sâu vào bi kịch của con người, tố cáo cả một xã hội. Ông cứ lặng lẽ kể câu chuyện của mình, nhẹ nhàng, dung dị, thấm thía, nhưng với mọi bạn đọc, khi gấp sách lại vẫn còn băn khoăn, day dứt về cái kết thương tâm. Làm thế nào để trên cõi đời này không còn những mảnh đời bất hạnh như cô bé bán diêm, làm thế nào để khai trừ được thói vô cảm thờ ơ của con người? Những mộng tưởng dẫu có lung linh hy vọng đến đâu, cũng không xóa nhòa được thực tế nghiệt ngã "Em đã chết trong đêm giao thừa. Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên thi thể em ngồi giữa những bao diêm, chẳng ai biết những cái kì diệu em đã trông thấy.." Vẫn là những hình ảnh tương phản rất đặc sắc. Buổi sáng đầu năm hứa hẹn mầm non trỗi dậy, vạn vật bừng tỉnh, đất trời hồi sinh, có một em bé đã chết. "Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà", tâm thế lạc quan, nhưng trái tim vẫn ngủ im lìm, giá băng, lạnh lùng, ẩm mốc. "Mặt trời lên, trong sáng, chói chang giữa bầu trời xanh nhợt", màu nắng vàng rực giữa sắc trời ảm đạm, thê lương. Cái kết đầy bi kịch, ám ảnh, đớn đau hơn bất kì truyện cổ tích nào khác. Có phải cuộc sống trên trần gian chỉ bất hạnh, khổ đau với người nghèo, sung sướng có chăng chỉ là trong mộng tưởng, trong giấc mơ xa vời vợi? Nhưng nếu so sánh cái chết của cô bé bán diêm với nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên, của hai con người khốn khổ, cơ cực, bị xã hội nhẫn tâm ép chết, người đọc đều thấy câu chuyện vẫn có gì đó thanh thản, nhẹ nhõm, dịu dàng. Có lẽ một phần bởi ngòi bút trong sáng, yêu thương, trìu mến của nhà văn Andersen khi tái hiện cái chết của em. ".. hình hài thể xác chết mà linh hồn, khát vọng của em bé vẫn sống, sống trên đôi má hồng, đôi môi đang mỉm cười, sống trong cảnh tượng huy hoàng cùng bà bay lên đón năm mới". Sắc màu cổ tích kì diệu, mộng nhưng thực. Em đã về với Thượng đế, với những vòng tay thân thương. Cô bé bán diêm đã chiến thắng cái đói rét, em không tím tái, nhợt nhạt, khó coi, mà lung linh xinh xắn như tiên đồng ngọc nữ. Phút giây em tỏa sáng, hạnh phúc, bình yên nhất, chính là những lúc cuối đời. Cái chết của cô bé bán diêm làm bạn đọc liên tưởng đến em bé xấu số Aylan Kurdi. Nhìn Aylan nằm trên bãi biển, tay xuôi theo thân, úp mặt xuống cát, thật giống như một thiên thần nhỏ đang say ngủ. Nhưng thiên thần nhỏ sẽ không bao giờ tỉnh lại. Cũng như em bé bán diêm chịu được cái giá lạnh trong bao đêm bán diêm và ở với bố trước đó, nhưng lại chìm giấc ngàn thu trong mộng tưởng an lành nhất ở thời khắc giao thừa, "Aylan Kurdi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn ở Syria bất ổn, nhưng lại bỏ mạng khi đang trên đường tìm một nơi bình yên khác để sống". Cái chết quá sức vô lý và đau đớn. Hiện thực tàn khốc cùng những mặt tối của xã hội đã xé toạc ước mơ và khát vọng sống của những đứa nhỏ vô tội đáng thương. Gác lại những bi kịch, bạn đọc lại thấy Andersen không phải đưa tiễn em bé, mà là trao cho em quyền sống, quyền đấu tranh, tiếp thêm ngọn lửa hy vọng. Cũng giống như ngọn lửa diêm, em phô ra những thứ đẹp đẽ nhất, nhưng rồi lại tắt lịm, yếu ớt, nhỏ nhoi. Nhưng cũng giống như ngọn lửa diêm, giữa hoàn cảnh khó khăn tăm tối, em tự thắp lên mình một ánh sáng để bám víu, cứu sống lấy mình. Ánh sáng từ que diêm tuy nhỏ bé đến tầm thường, nhưng là biểu tượng tượng trưng cho những khát vọng mãnh liệt hướng về tình yêu, cuộc sống. Chi tiết này lại cho ta liên tưởng đến hai xu dầu đèn của nhân vật Tràng trong tác phẩm Vợ nhặt của nhà văn Kim Lân, những ngọn đèn leo lét của người dân phố huyện nghèo trong truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam, lần khêu dầu lên cho sáng của Mị trong truyện Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài.. Hàng loạt con người, khi bị đẩy vào vực thẳm thối tăm, vẫn luôn tìm cho mình những ánh sáng nhỏ nhoi, thắp sáng những khát khao đổi thay vận mệnh. Trở lại với truyện cổ tích Cô bé bán diêm, những ước mơ, khát vọng chính đáng Được ăn uống, vui chơi, yêu thương, chăm sóc của em đã nhờ ánh nến mà cháy lên trong những mộng tưởng, rồi ảo ảnh giải thoát cho em nhẹ nhàng. Có thể nói, những mộng tưởng kì diệu và cái chết đau buồn ấy vừa tái hiện một bi kịch, lại vừa gieo mầm những tia hy vọng. Mượn cái chết của cô bé bán diêm, nhà văn đã lên án sự vô cảm của người dân Đan Mạch - đất nước có chỉ số hạnh phúc đứng thứ ba thế giới, vui tươi giản dị đáng sống như vậy, cũng không tránh nổi sự ích kỷ và thói vô tâm. Cũng qua những mộng tưởng đẹp đẽ của cô bé ấy, Andersen đã truyền đến bạn đọc trên toàn thế giới một thông điệp Hãy bao dung, thấu hiểu, đồng cảm với những con người bất hạnh, đặc biệt là những cảnh ngộ tuy bị vùi dập trong đêm đen bão tố, đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, vẫn sáng mãi những hy vọng, ước ao nhỏ bé trên đời. Đoạn văn cảm nhận về cái chết của cô be bán diêm Đề bài Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm của nhà văn An-dec-xenNội dung chính Show Đoạn văn cảm nhận về cái chết của cô be bán diêm1. Bài mẫu số 1 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm2. Bài mẫu số 2 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm3. Bài mẫu số 3 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm Bạn đang xem Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm 3 đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm của nhà văn An-dec-xen 1. Bài mẫu số 1 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm Em bé bán diêm thật tội nghiệp. Người đời đối xử tàn nhẫn với em biết mấy. Họ chẳng thèm để ý đến những lời chào hàng tha thiết của em thậm chí đến lúc chết, cái thi thể lạnh cóng của em cũng chỉ nhận được những ánh nhìn lạnh nhạt. Trong cái xã hội thiếu tình thương ấy, nhà văn An-đéc-xen đã tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với em bé bất hạnh. Chính tình yêu ấy đã khiến nhà văn miêu tả thi thể em với đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, đồng thời tưởng tượng ra cảnh huy hoàng của hai bà cháu lúc về trời. Song nhìn chung cả câu chuyện nói chung và đoạn kết của truyện nói riêng là một cảnh tượng thương tâm thực sự. Nó gợi lên ở chúng ta bao nỗi xót xa cho những kiếp người nghèo khổ. Trên đây là phần Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm. Ngoài ra, các em cũng nên tìm hiểu thêm một số nội dung soạn bài khác như Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen và cùng với phần Soạn bài Cô bé bán diêm để học tốt môn Ngữ Văn hơn. 2. Bài mẫu số 2 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm Truyện Cô bé bán diêm của An-đec-xen đã gợi cho em một nỗi cảm thương đến xót xa trước cảnh ngộ nghèo khổ, khôn cùng và cái chết vô cùng thương tâm của cô bé. Cô bé đã cạn kiệt về vật chất và bị tổn thương nặng nề về tinh thần. Trong cuộc đời này còn có gì đau đớn hơn khi là môt cô bé bị bỏ rơi, cô đơn, lẻ loi giữa thể bạn quan tâmCó bao nhiêu vecto khác vecto 0 có điểm đầu và điểm cuối là các đỉnh của ngũ giácSức kéo của sản lượng cao Ford f250 2023 là bao nhiêu?Chủ đề của tuần sách 2023 AU là gì?Thời gian của Angrika Sankashti Chaturthi vào năm 2023 là gì?Tình yêu của Bạch Dương Tử vi tháng 2 năm 2023 Truyện Cô bé bán diêm của An-đec-xen đã gợi cho em một nỗi cảm thương đến xót xa trước cảnh ngộ nghèo khổ và cái chết của cô. Trước cảnh ngộ nghèo khổ, cơ cực của cô bé, lòng tôi như đau thắt lại. Có lẽ nào ta lại không cảm thấy xót xa khi nghĩ về hình ảnh cô bé một mình bơ vơ, giữa một không gian mênh mông trong đêm tối, rét cắt da, cắt thịt. Trong khi mọi người được sum vầy vui vẻ trong các căn nhà âm áp, bên lò sưởi kia, thì em bé phải một mình bán những bao diêm, em chẳng được ai quan tâm để ý. Cảnh ngộ đó của cô bé càng làm đau đớn tim ta hơn, vì nó lại xảy ra trong đêm giao thừa, khi tất cả niềm vui và sự đầy đủ ùa vào những căn nhà ấm cúng. Giá như tất cả những hình ảnh tưởng tượng biến thành hiện thực thì em sẽ vui sướng biết bao, khi “ngỗng nhảy ra khỏi đĩa” sẽ mang đến cho em bữa ăn thịnh soạn để vượt lên phút đói lả người. Nhưng một lần nữa, ảo ảnh lại vụt biến, em lại phải đối mặt với “phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu”. Không những thế, em còn chứng kiến sự thờ ơ ghẻ lạnh của những người qua đường, hình ảnh tương phản được nhà văn khắc họa làm ta nhói đau trước em bé bất hạnh. Và một lần nữa, que diêm tiếp theo lại sáng bừng lên, để em được sống trong những giấc mơ đẹp nhất của một em bé. Trong một cuộc sống phải từng phút từng giây vật lộn mưu sinh, em đã phải từ giã những niềm vui được đùa chơi của con trẻ. Ánh sáng từ que diêm đã toả ra vầng hào quang lộng lẫy, cho em “một cây thông Nô-en”, như đem đến cho em một thiên đường của tuổi thơ “Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”. Điều trớ trêu nghiệt ngã là tất cả những hình ảnh tươi đẹp ấy em chỉ kịp nhìn nhưng không thể chạm tay vào, bởi lẽ tất cả chỉ là ảo ảnh, như những ngôi sao trên trời mà em không thể với tới. Trái tim ta như nghẹn lại cùng lời kể của nhà văn, bởi lẽ em bé đang dần kiệt sức và sắp phải gục ngã trước cái lạnh chết người của xứ sở bà chúa Tuyết. 3. Bài mẫu số 3 Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm Truyện cô bé bán diêm” là một tác phẩm tiêu biểu của An-dec-xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người. Trên đây là một số đoạn văn mẫu nêu cảm nghĩ về cô bé bán diêm. Tác phẩm khiến người đọc cảm thấy bi thương cho số phận cô bé, nhưng đồng thời qua ngòi bút nhân văn của nhà văn An-dec-xen, người đọc cảm thấy sự thanh thản với nụ cười vẫn mãi trên môi em. Để học tốt truyện ngắn Cô bé bán diêm, bên cạnh bài Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về Cô bé bán diêm, các em có thể tham khảo thêm Cảm nghĩ về cái kết truyện Cô bé bán diêm, Phân tích bốn giấc mơ của cô bé bán diêm trong truyện ngắn Cô bé bán diêm, Phân tích nhân vật cô bé bán diêm trong truyện ngắn cùng tên của An-đéc-xen, Thông điệp và tấm lòng nhân ái của nhà văn trong truyện Cô bé bán diêm. Đăng bởi THPT Sóc Trăng Chuyên mục Giáo Dục Bản quyền bài viết thuộc trường THPT Sóc Trăng. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận! Nguồn chia sẻ Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng Lý thuyết Nhà văn An- đéc – xen 1805 – 1875 Đan Mạch, nhà văn say mê văn chương và có nhiều tác phẩm nổi tiến, ông nổi tiếng tác phẩm “Cô bé bán diêm” truyện cổ tích xuất sắc trên toàn thế giới. Đoạn trích trong sách giáo khoa thuộc phần cuối câu chuyện đầy bi thương. Câu chuyện cô bé bán diêm được trích trong phần cuối, truyện đã kể về em bé mồ côi mẹ đi bán diêm theo lệnh của người bố ngay trong đêm giao thừa rét buốt. Cô không dám về nhà khi chưa bán hết diêm vì sợ bố đánh, em đành ngồi nép vào góc tường, liên tục quẹt diêm để sưởi ấm. Hết một bao diêm thì em bé chết cóng trong giấc mơ cùng bà nội lên trời. Sáng hôm sau – mồng 1 Tết, mọi người qua đường vẫn thản nhiên nhìn cảnh tượng thương tâm trên. Qua cái chết của em bé trong câu truyện, nhà văn muốn gửi đến mỗi chúng ta thông điệp về giàu tính nhân đạo Phê phán cả xã hội vô tâm, ích kỉ trước cái chết của em bé nghèo mồ côi, bên cạnh đó luôn nhắc nhở mọi người quan tâm và yêu thương trẻ em nhiều hơn, để những đứa trẻ luôn sống trong tình cảm yêu thương gia đình. Nguồn Sưu tầm Viết đoạn văn cảm nhận về cái chết của cô bé bán diêm trong chuyện cùngtên của An déc cô bé bán diêm” là một tác phẩm tiêu biểu của An-dec-xen. Dưới ngòi bút đầy chấtthơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môiđang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé,có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kìdiệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho sốphận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đãchết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trongđêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vuivẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ởmột xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy,bằngngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tốcáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bấthạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọcđó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắngcủa các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêuthương con lối viết bay bổng, nhẹ nhàng, An-déc-xen đã trở thành nhà văn nổi tiếng của mọi người,mọi nhà, mọi thời đại.

cảm nhận về cái chết của cô bé bán diêm